80 views Last updated: 20/02/2026 Tải về SHEET PDF (1 trang)

Câu đầu: Xuân lại đến nơi này ta đứng lạ Phố đông người mà vẫn thấy bơ vơ
Các sheet PDF tương tự Xuân xa quê hương:
1. Xuân lại [Am] đến nơi này ta đứng [E7] lạ.
Phố đông [G] người mà vẫn thấy bơ [C] vơ.
Trước hiên [E7] ai mai vàng mùa nắng [C] cũ.
Nhớ quê [E7] nhà còn ở mãi trong [E7] mơ.
2. Tết xứ [Am] người đèn treo đầy phố [C] lớn.
Tiếng nói [Dm] cười nghe chạm lạnh bờ [Am] vai.
Giữa chợ [E7] xuân nghe lòng mình trống [C] trải.
Thiếu một [E7] lời gọi khẽ: Về đi [Am] ai.
3. Nhớ con [C] ngõ đất mềm chân thuở [C] nhỏ.
Mẹ ngồi [Dm] trông nồi bánh tét đêm [Am] dài.
Khói bếp [E7] bay, bay qua miền ký [C] ức.
Ướt bờ [E7] mi người xa xứ phương [Am] này.
4. Xuân vẫn [Am] đến vẫn xanh từng tán [Am] lá.
Chỉ lòng [Am] người lạc nhịp giữa mùa [Dm] vui.
Ly rượu [E7] cạn nghe quê nhà rất [G] gần.
Mà với [C] tay chỉ chạm nỗi ngậm [Am] ngùi.
5. Mai nếu [Am] được xin về qua ngõ [Am] cũ.
Cúi đầu [Dm] nghe đất gọi tiếng thân [Am] quen.
Cho xuân [C] biết có người đang xa [C] xứ.
Vẫn mang [E7] quê suốt một kiếp không [Am] quên.
Chọn nút dấu + để tăng tông lên nửa cung, nút dấu - để giảm tông xuống nửa cung. Rê chuột vào hợp âm để xem các thế bấm hợp âm của bài hát Xuân xa quê hương.
Mặc định là thế bấm hợp âm của Guitar, hãy click vào nhạc cụ [guitar] để đổi sang xem thế bấm hợp âm cho nhạc cụ Ukulele hoặc hợp âm Piano.
Trần Liêu
1. Xuân lại đến nơi này ta đứng lạ.
Phố đông người mà vẫn thấy bơ vơ.
Trước hiên ai mai vàng mùa nắng cũ.
Nhớ quê nhà còn ở mãi trong mơ.
2. Tết xứ người đèn treo đầy phố lớn.
Tiếng nói cười nghe chạm lạnh bờ vai.
Giữa chợ xuân nghe lòng mình trống trải.
Thiếu một lời gọi khẽ: Về đi ai.
3. Nhớ con ngõ đất mềm chân thuở nhỏ.
Mẹ ngồi trông nồi bánh tét đêm dài.
Khói bếp bay, bay qua miền ký ức.
Ướt bờ mi người xa xứ phương này.
4. Xuân vẫn đến vẫn xanh từng tán lá.
Chỉ lòng người lạc nhịp giữa mùa vui.
Ly rượu cạn nghe quê nhà rất gần.
Mà với tay chỉ chạm nỗi ngậm ngùi.
5. Mai nếu được xin về qua ngõ cũ.
Cúi đầu nghe đất gọi tiếng thân quen.
Cho xuân biết có người đang xa xứ.
Vẫn mang quê suốt một kiếp không quên.